Kiến trúc bền vững không bắt đầu từ vật liệu đắt tiền hay công nghệ hiện đại, mà bắt đầu từ việc hiểu khí hậu. Gió, ánh sáng mặt trời, cây xanh, mặt nước, địa hình và đất đai đều là những nguồn lực tự nhiên quý giá cần được khai thác ngay từ những nét thiết kế đầu tiên.

Trong lịch sử phát triển kiến trúc, con người luôn đứng trước hai cách tiếp cận. Một là chống lại thiên nhiên bằng các giải pháp kỹ thuật ngày càng phức tạp. Hai là quan sát, thấu hiểu và tận dụng các quy luật tự nhiên để tạo ra môi trường sống tiện nghi với mức tiêu thụ năng lượng thấp nhất. Thực tiễn cho thấy cách tiếp cận thứ hai chính là nền tảng của kiến trúc bền vững. Trong số các yếu tố khí hậu, gió giữ vai trò đặc biệt quan trọng vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến thông gió, nhiệt độ, độ ẩm, chất lượng không khí và cảm giác tiện nghi của con người. Một công trình được tổ chức hợp lý theo hướng gió có thể giảm đáng kể nhiệt tích tụ, tăng khả năng thông thoáng tự nhiên và hạn chế phụ thuộc vào các hệ thống điều hòa không khí. Ngược lại, nếu bỏ qua quy luật của gió, công trình sẽ dễ trở thành một khối tích nhiệt, tiêu tốn nhiều năng lượng để làm mát và tạo áp lực lớn lên môi trường.

Điều đó cho thấy kiến trúc bền vững không bắt đầu từ vật liệu đắt tiền hay công nghệ hiện đại, mà bắt đầu từ việc hiểu khí hậu. Gió, ánh sáng mặt trời, cây xanh, mặt nước, địa hình và đất đai đều là những nguồn lực tự nhiên quý giá cần được khai thác ngay từ những nét thiết kế đầu tiên. Khi công trình biết "làm việc cùng thiên nhiên" thay vì "chống lại thiên nhiên", hiệu quả sử dụng năng lượng sẽ được nâng cao, chi phí vận hành giảm xuống và chất lượng môi trường sống được cải thiện lâu dài. Vì vậy, hiểu về gió không chỉ là hiểu một hiện tượng tự nhiên mà còn là hiểu tư duy cốt lõi của kiến trúc bền vững. Đó là tư duy thiết kế thuận theo khí hậu, tận dụng năng lượng tự nhiên và hướng tới sự cân bằng giữa con người, công trình và môi trường. Đây cũng là nền tảng để xây dựng các đô thị thích ứng với biến đổi khí hậu và phát triển bền vững trong tương lai.

I. Bài học từ Badgir – Khi con người biết khai thác sức mạnh của gió

Nếu muốn tìm một minh chứng điển hình cho tư duy kiến trúc bền vững, Badgir (tháp đón gió) của người Ba Tư là một trong những ví dụ tiêu biểu nhất. Được phát triển cách đây hơn 700 năm tại các vùng sa mạc khô nóng, Badgir cho thấy con người đã biết khai thác các quy luật của tự nhiên để tạo ra môi trường sống tiện nghi mà không cần đến điện năng hay các thiết bị cơ khí hiện đại. Về cấu tạo, Badgir là những tháp cao được bố trí trên mái công trình nhằm đón các luồng gió ở tầng không khí phía trên, nơi có tốc độ và chất lượng gió tốt hơn. 

26-1782458693-kien-truc-ben-vung-bat-dau-tu-viec-hieu-khi-hau
 

Khi gió đi vào tháp, luồng không khí được dẫn qua các khoang hoặc đường hầm ngầm, nơi nền đất có nhiệt độ tương đối ổn định quanh năm. Quá trình trao đổi nhiệt với đất giúp hạ nhiệt độ của không khí trước khi được đưa vào không gian sinh hoạt. Đồng thời, sự chênh lệch áp suất và nhiệt độ tạo nên dòng đối lưu tự nhiên, liên tục đẩy không khí nóng và khí tù đọng ra khỏi công trình. Điều đặc biệt là Badgir không dựa vào một nguyên lý riêng lẻ mà kết hợp nhiều quy luật vật lý như động lực học chất lưu, đối lưu nhiệt, chênh lệch áp suất, trao đổi nhiệt với đất và thông gió tự nhiên. Chính sự kết hợp này tạo nên một hệ thống làm mát thụ động có hiệu quả cao, giúp giảm đáng kể nhiệt độ trong nhà trong những điều kiện khí hậu phù hợp.

Giá trị lớn nhất của Badgir không nằm ở bản thân công trình, mà nằm ở tư duy thiết kế. Thay vì tìm cách chống lại cái nóng bằng việc tiêu tốn nhiều năng lượng, người xưa đã lựa chọn quan sát thiên nhiên, hiểu quy luật của gió, đất và nhiệt để biến chúng thành một phần của giải pháp kiến trúc. Đó là sự chuyển đổi từ tư duy "kiểm soát thiên nhiên" sang tư duy "hợp tác với thiên nhiên". 

Đến ngày nay, mặc dù công nghệ xây dựng đã phát triển vượt bậc, những nguyên lý cốt lõi của Badgir vẫn còn nguyên giá trị. Các giải pháp thông gió tự nhiên, làm mát thụ động, khai thác năng lượng tự nhiên và thiết kế thích ứng với khí hậu đang được nghiên cứu, cải tiến và ứng dụng trong nhiều công trình xanh trên thế giới. Điều này cho thấy những bài học từ kiến trúc truyền thống không hề lỗi thời, mà đang trở thành nguồn cảm hứng quan trọng cho kiến trúc và đô thị bền vững của thế kỷ XXI.

II. Gió – Nguồn năng lượng vô hình nhưng vô giá của kiến trúc

Trong tự nhiên, gió là một dạng năng lượng tái tạo, sạch và miễn phí. Con người không thể tạo ra gió, nhưng hoàn toàn có thể hiểu, dự báo và khai thác nó để phục vụ cuộc sống. Đối với kiến trúc, gió không chỉ mang lại sự thông thoáng mà còn là yếu tố quyết định hiệu quả sử dụng năng lượng, chất lượng môi trường trong nhà và khả năng thích ứng của công trình với khí hậu. 

Khi được tổ chức hợp lý, gió giúp đưa không khí tươi từ bên ngoài vào công trình, đồng thời đẩy không khí nóng, ẩm và các chất ô nhiễm ra ngoài. Quá trình lưu thông này làm giảm nhiệt tích tụ, cải thiện chất lượng không khí, giảm độ ẩm và tạo cảm giác dễ chịu cho người sử dụng. Nhờ đó, nhu cầu vận hành điều hòa không khí giảm xuống, kéo theo mức tiêu thụ điện năng, chi phí vận hành và lượng phát thải khí nhà kính cũng được cắt giảm đáng kể. Tuy nhiên, hiệu quả của gió không chỉ phụ thuộc vào cường độ hay hướng gió mà còn phụ thuộc vào cách công trình được thiết kế. 

Hướng nhà, hình khối kiến trúc, khoảng lùi, vị trí cửa mở, sân trong, giếng trời, mái hiên, lam che nắng, cây xanh và mặt nước đều ảnh hưởng đến quá trình thu nhận, dẫn hướng và phân phối dòng không khí. Một công trình được thiết kế tốt sẽ tận dụng gió để tạo thông gió xuyên phòng, hạn chế vùng khí tù và duy trì sự lưu thông không khí một cách tự nhiên.

Ở góc độ khoa học, gió không hoạt động độc lập mà luôn tương tác với bức xạ mặt trời, nhiệt độ, độ ẩm, địa hình, thảm thực vật và mặt nước để hình thành vi khí hậu của từng khu vực. Vì vậy, nghiên cứu gió không thể tách rời nghiên cứu khí hậu tổng thể. Chỉ khi hiểu đầy đủ mối quan hệ giữa các yếu tố này, kiến trúc sư mới có thể đưa ra những giải pháp thiết kế phù hợp với từng vùng miền và từng điều kiện tự nhiên. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu, gió ngày càng trở thành một nguồn tài nguyên quan trọng của kiến trúc bền vững. Nếu trước đây gió chủ yếu được xem là yếu tố tạo sự thông thoáng, thì ngày nay gió được nhìn nhận như một "nguồn năng lượng vô hình" giúp giảm tiêu thụ năng lượng, nâng cao chất lượng môi trường sống và tăng khả năng thích ứng của công trình trước các điều kiện khí hậu cực đoan. Khai thác hiệu quả nguồn tài nguyên này chính là bước đi quan trọng hướng tới những công trình xanh, đô thị xanh và một nền kiến trúc phát triển hài hòa với thiên nhiên.

III. Thiết kế thuận theo khí hậu – Nền tảng của kiến trúc bền vững

Một trong những sai lầm phổ biến của nhiều công trình hiện đại là bắt đầu thiết kế từ hình khối kiến trúc, diện tích sử dụng hoặc hình thức mặt đứng, rồi sau đó mới tìm cách xử lý các vấn đề về nhiệt, nắng và thông gió bằng các hệ thống cơ điện. Cách tiếp cận này khiến công trình phải tiêu tốn nhiều năng lượng để khắc phục những bất lợi do chính thiết kế tạo ra. 

Ngược lại, kiến trúc bền vững coi khí hậu là dữ liệu đầu vào quan trọng nhất của quá trình thiết kế. Trước khi xác định hình dáng công trình, cần phân tích đầy đủ các yếu tố như hướng gió chủ đạo, quỹ đạo mặt trời, nhiệt độ, lượng mưa, độ ẩm, địa hình, thảm thực vật, mặt nước và điều kiện môi trường xung quanh. Những yếu tố này quyết định cách công trình tiếp nhận hoặc hạn chế bức xạ mặt trời, tổ chức thông gió tự nhiên, tận dụng ánh sáng ban ngày và kiểm soát vi khí hậu.

26-1782458729-kien-truc-ben-vung-bat-dau-tu-viec-hieu-khi-hau
 

Từ kết quả phân tích khí hậu, kiến trúc sư mới lựa chọn hướng công trình, tổ chức mặt bằng, bố trí không gian, thiết kế hình khối, xác định tỷ lệ cửa mở, khoảng lùi, sân trong, giếng trời, mái hiên và các giải pháp che nắng phù hợp. 

Tiếp theo mới đến việc lựa chọn vật liệu, kết cấu và cuối cùng là các hệ thống cơ điện, điều hòa không khí hay công nghệ điều khiển thông minh. Khi quy trình được thực hiện theo đúng trình tự này, nhu cầu năng lượng của công trình sẽ giảm ngay từ gốc thay vì phải xử lý bằng thiết bị sau khi xây dựng. Bản chất của thiết kế thuận theo khí hậu là khai thác tối đa các nguồn lực tự nhiên sẵn có. 

Gió được sử dụng để thông gió và làm mát; ánh sáng tự nhiên giảm nhu cầu chiếu sáng nhân tạo; cây xanh và mặt nước điều hòa nhiệt độ; mái che và lam chắn hạn chế bức xạ trực tiếp; còn vật liệu phù hợp giúp giảm hấp thụ và tích tụ nhiệt. Mỗi yếu tố đều góp phần tạo nên một môi trường sống tiện nghi với mức tiêu thụ năng lượng thấp hơn.

Ngày nay, các công cụ như BIM, GIS, mô phỏng CFD, Digital Twin và trí tuệ nhân tạo cho phép đánh giá hướng gió, bức xạ mặt trời, nhiệt độ bề mặt và hiệu quả thông gió ngay từ giai đoạn thiết kế. Tuy nhiên, công nghệ chỉ là công cụ hỗ trợ. Giá trị cốt lõi vẫn nằm ở tư duy thiết kế thuận theo khí hậu và tôn trọng các quy luật tự nhiên. Một công trình thực sự bền vững không phải là công trình sử dụng nhiều công nghệ nhất, mà là công trình cần ít năng lượng nhất để mang lại môi trường sống tiện nghi cho con người...

IV. Vi khí hậu – Cầu nối giữa thiên nhiên và kiến trúc

Con người không sống trực tiếp trong khí hậu của cả một vùng lãnh thổ mà sống trong vi khí hậu của ngôi nhà, khu phố và không gian xung quanh. Vì vậy, mục tiêu của kiến trúc bền vững không phải là thay đổi khí hậu tự nhiên, mà là tạo ra một vi khí hậu thuận lợi, giúp con người cảm thấy dễ chịu với mức tiêu thụ năng lượng thấp nhất. Vi khí hậu là tập hợp các điều kiện môi trường tại một khu vực nhỏ, bao gồm nhiệt độ, độ ẩm, tốc độ gió, bức xạ mặt trời và chất lượng không khí. Những yếu tố này chịu tác động trực tiếp của cây xanh, mặt nước, địa hình, vật liệu xây dựng, mật độ công trình, không gian mở và cách tổ chức kiến trúc. Chỉ cần thay đổi một trong các yếu tố đó, vi khí hậu của khu vực cũng có thể thay đổi đáng kể.

Trong tự nhiên, cây xanh là một trong những "máy điều hòa" hiệu quả nhất. Tán cây tạo bóng râm, giảm bức xạ mặt trời chiếu trực tiếp xuống mặt đất và công trình, đồng thời làm mát không khí thông qua quá trình thoát hơi nước. Mặt nước như sông, hồ, ao và kênh rạch có khả năng hấp thụ và điều hòa nhiệt, góp phần giảm nhiệt độ môi trường xung quanh. Địa hình và không gian mở định hướng dòng gió, giúp không khí lưu thông tự nhiên, còn đất với khả năng tích và nhả nhiệt chậm đóng vai trò như một "kho nhiệt" tự nhiên giúp ổn định nhiệt độ. 

Ngược lại, khi cây xanh bị chặt bỏ, mặt nước bị san lấp, bề mặt đất bị thay thế bằng bê tông hoặc nhựa đường, còn các công trình được xây dựng quá dày đặc, vi khí hậu sẽ nhanh chóng suy giảm. Nhiệt lượng tích tụ nhiều hơn, gió khó lưu thông, bề mặt hấp thụ bức xạ mạnh hơn và hiệu ứng đảo nhiệt đô thị ngày càng nghiêm trọng. Đây là nguyên nhân khiến nhiều khu vực trong các thành phố hiện đại có nhiệt độ cao hơn đáng kể so với vùng ngoại ô hoặc nông thôn.

Đối với kiến trúc và quy hoạch, tạo lập vi khí hậu phải được xem là một mục tiêu thiết kế quan trọng. Điều này đòi hỏi sự kết hợp hài hòa giữa công trình, cây xanh, mặt nước, không gian mở và hướng gió để hình thành một môi trường sống ổn định, dễ chịu và tiết kiệm năng lượng. Thay vì chỉ tập trung vào từng tòa nhà riêng lẻ, cần nhìn nhận toàn bộ khu dân cư và đô thị như một hệ thống vi khí hậu thống nhất, trong đó mỗi thành phần đều có vai trò hỗ trợ lẫn nhau. 

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và quá trình đô thị hóa diễn ra nhanh chóng, vi khí hậu sẽ trở thành một trong những tiêu chí quan trọng đánh giá chất lượng của kiến trúc và đô thị. Một công trình đẹp có thể gây nóng cho khu vực xung quanh, nhưng một công trình bền vững phải góp phần cải thiện vi khí hậu, giảm tiêu thụ năng lượng và nâng cao chất lượng sống cho cộng đồng. Đây chính là cầu nối giữa thiên nhiên và kiến trúc, đồng thời là nền tảng để xây dựng những đô thị xanh, thích ứng và phát triển bền vững trong tương lai.

V. Đô thị hiện đại và bài toán đảo nhiệt – Khi con người đi ngược quy luật của gió

Quá trình đô thị hóa đã mang lại nhiều thành tựu về kinh tế và chất lượng sống, nhưng cũng tạo ra những thách thức lớn đối với môi trường. Một trong những vấn đề nổi bật nhất hiện nay là hiệu ứng đảo nhiệt đô thị, khi nhiệt độ trong khu vực đô thị cao hơn đáng kể so với vùng nông thôn lân cận. Nguyên nhân sâu xa không chỉ nằm ở biến đổi khí hậu toàn cầu mà còn ở cách con người quy hoạch và xây dựng thành phố. Trong nhiều đô thị hiện đại, diện tích cây xanh và mặt nước ngày càng bị thu hẹp để nhường chỗ cho nhà cao tầng, đường bê tông và bãi đỗ xe. Các bề mặt như bê tông, nhựa đường và kính hấp thụ lượng lớn bức xạ mặt trời vào ban ngày rồi phát nhiệt trở lại vào ban đêm, khiến nhiệt độ luôn ở mức cao. Đồng thời, mật độ xây dựng dày đặc làm cản trở các dòng gió tự nhiên, khiến không khí nóng bị giữ lại giữa các công trình, làm giảm khả năng tự làm mát của đô thị.

Việc quy hoạch thiếu quan tâm đến hành lang gió cũng làm trầm trọng thêm tình trạng này. Những dãy nhà liên tục, các cụm cao tầng bố trí không hợp lý hoặc việc lấn chiếm các không gian mở có thể làm gián đoạn hướng gió chủ đạo, khiến khả năng thông gió tự nhiên suy giảm. Khi gió không còn lưu thông hiệu quả, nhiệt tích tụ nhiều hơn, độ ẩm tăng và chất lượng không khí giảm, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và sự thoải mái của người dân. Hiệu ứng đảo nhiệt kéo theo nhiều hệ lụy khác. Nhu cầu sử dụng điều hòa không khí tăng mạnh làm tiêu thụ nhiều điện năng hơn, phát thải khí nhà kính nhiều hơn và tiếp tục góp phần làm khí hậu nóng lên. Đồng thời, nhiệt độ cao còn làm gia tăng nguy cơ sốc nhiệt, ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng, giảm năng suất lao động và làm tăng chi phí vận hành của toàn đô thị. Đây là một vòng luẩn quẩn mà nhiều thành phố trên thế giới đang phải đối mặt.

Giải quyết bài toán đảo nhiệt không thể chỉ dựa vào việc lắp đặt thêm các thiết bị làm mát. Điều quan trọng hơn là khôi phục khả năng tự điều hòa của thành phố thông qua quy hoạch và thiết kế thuận theo tự nhiên. Điều này bao gồm bảo vệ hành lang gió, mở rộng hệ thống cây xanh và mặt nước, tăng diện tích không gian mở, sử dụng vật liệu có khả năng phản xạ nhiệt tốt, hạn chế bê tông hóa quá mức và tổ chức mật độ xây dựng phù hợp với điều kiện khí hậu của từng khu vực. 

Nhìn rộng hơn, hiệu ứng đảo nhiệt là lời cảnh báo rằng đô thị không thể phát triển bền vững nếu tách rời các quy luật của tự nhiên. Một thành phố đáng sống không chỉ được đánh giá bằng những tòa nhà cao tầng hay hạ tầng hiện đại, mà còn bởi khả năng duy trì một vi khí hậu dễ chịu, tiết kiệm năng lượng và thích ứng với biến đổi khí hậu. Muốn đạt được điều đó, quy hoạch đô thị cần coi gió, cây xanh, mặt nước và không gian mở là những thành phần của hạ tầng khí hậu, có giá trị không kém bất kỳ hệ thống hạ tầng kỹ thuật nào.

VI. Quy hoạch thuận theo tự nhiên – Từ công trình bền vững đến đô thị bền vững

Nếu ở quy mô công trình, gió giúp tạo nên kiến trúc bền vững thì ở quy mô đô thị, gió cùng với cây xanh, mặt nước và địa hình sẽ quyết định khả năng tự điều hòa của cả thành phố. Vì vậy, quy hoạch hiện đại không chỉ là sắp xếp các khu chức năng hay bố trí hệ thống hạ tầng kỹ thuật, mà còn phải tổ chức một hệ thống hạ tầng khí hậu giúp đô thị vận hành hài hòa với thiên nhiên. Hạ tầng khí hậu bao gồm các hành lang gió, hành lang sông, hồ điều hòa, công viên, rừng đô thị, không gian mở, vùng cây xanh và các hành lang sinh thái. Mỗi thành phần đều có một chức năng riêng nhưng đồng thời liên kết với nhau để tạo thành mạng lưới điều hòa vi khí hậu cho toàn đô thị. Hành lang gió giúp không khí lưu thông và phân tán nhiệt; cây xanh tạo bóng mát và làm mát thông qua quá trình thoát hơi nước; mặt nước hấp thụ và điều hòa nhiệt lượng; còn không gian mở tạo điều kiện để các dòng không khí vận động tự nhiên.

Điều quan trọng là các thành phần này không nên được xem như những yếu tố cảnh quan đơn lẻ mà phải được quy hoạch như một hệ thống thống nhất. Một công viên sẽ phát huy hiệu quả cao hơn khi kết nối với hành lang sông, hồ điều hòa và mạng lưới cây xanh liên tục. Tương tự, các khu đô thị mới cần được bố trí theo hướng không cản trở các luồng gió chủ đạo, đồng thời tạo đủ khoảng trống để thành phố có thể "thở" một cách tự nhiên. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu, quy hoạch thuận theo tự nhiên còn giúp nâng cao khả năng chống chịu của đô thị trước các hiện tượng thời tiết cực đoan. Hệ thống cây xanh và mặt nước không chỉ làm giảm nhiệt mà còn góp phần trữ nước, giảm ngập úng và cải thiện đa dạng sinh học. Những không gian xanh liên kết với nhau tạo thành mạng lưới sinh thái, giúp cân bằng môi trường và nâng cao chất lượng sống của người dân.

26-1782458811-kien-truc-ben-vung-bat-dau-tu-viec-hieu-khi-hau
 

Sự phát triển của công nghệ số đang mở ra những công cụ mới để hỗ trợ quy hoạch. BIM, GIS, mô phỏng CFD, Digital Twin và trí tuệ nhân tạo có thể phân tích hướng gió, mô phỏng đảo nhiệt, đánh giá hiệu quả của cây xanh, mặt nước và các phương án quy hoạch trước khi triển khai. Tuy nhiên, công nghệ chỉ là phương tiện. Nền tảng của quy hoạch bền vững vẫn là sự thấu hiểu các quy luật tự nhiên và biết cách chuyển hóa chúng thành những giải pháp thiết kế cụ thể. 

Nhìn về tương lai, đô thị không nên được xem là tập hợp của các tòa nhà, tuyến đường hay công trình hạ tầng riêng lẻ, mà là một hệ sinh thái sống. Trong hệ sinh thái đó, con người, công trình, gió, nước, cây xanh, đất, năng lượng và dữ liệu luôn tương tác với nhau. Khi các mối quan hệ này được tổ chức hài hòa, đô thị sẽ có khả năng tự điều hòa, thích ứng với biến đổi khí hậu và phát triển bền vững trong nhiều thế hệ. Đây cũng chính là hướng phát triển của các đô thị xanh, đô thị thông minh và đô thị thích ứng khí hậu trong thế kỷ XXI.

VII. Muốn xây dựng đô thị bền vững, trước hết phải học từ thiên nhiên

Lịch sử phát triển kiến trúc cho thấy những công trình bền vững nhất không phải lúc nào cũng là những công trình sử dụng công nghệ hiện đại nhất, mà thường là những công trình hiểu rõ và khai thác hiệu quả các quy luật của tự nhiên. Từ những tháp đón gió giữa sa mạc Ba Tư đến các xu hướng kiến trúc xanh và đô thị thích ứng khí hậu ngày nay, tư tưởng cốt lõi vẫn không thay đổi: Con người không thể chiến thắng thiên nhiên, nhưng hoàn toàn có thể sống hài hòa cùng thiên nhiên. 

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu, đô thị hóa nhanh và nhu cầu năng lượng ngày càng tăng, tư duy này càng trở nên cấp thiết. Một công trình không chỉ cần đẹp về hình thức hay hiện đại về công nghệ, mà còn phải biết đón gió, tránh nắng, tận dụng cây xanh, mặt nước và địa hình để tạo ra môi trường sống tiện nghi với mức tiêu thụ năng lượng thấp nhất. Ở quy mô lớn hơn, một thành phố đáng sống không chỉ được đánh giá bằng hệ thống hạ tầng kỹ thuật hay những tòa nhà cao tầng, mà còn bởi khả năng tự thông gió, tự làm mát, tự điều hòa vi khí hậu và thích ứng với các biến động của môi trường.

Tương lai của kiến trúc và quy hoạch sẽ không còn chỉ xoay quanh việc thiết kế từng công trình riêng lẻ mà hướng đến xây dựng những hệ sinh thái đô thị hoàn chỉnh. Trong đó, gió, cây xanh, mặt nước, địa hình, năng lượng, dữ liệu và con người được xem là các thành phần của một hệ thống thống nhất, hỗ trợ và cân bằng lẫn nhau. Các công nghệ như BIM, GIS, Digital Twin và trí tuệ nhân tạo sẽ giúp mô phỏng, phân tích và tối ưu hóa hệ thống đó, nhưng công nghệ không thể thay thế các quy luật tự nhiên. Giá trị lớn nhất của công nghệ là giúp con người hiểu thiên nhiên sâu sắc hơn và đưa những hiểu biết ấy vào quá trình thiết kế. Nhìn từ góc độ phát triển bền vững, gió không chỉ là một hiện tượng khí tượng mà còn là nguồn năng lượng vô hình, là yếu tố tạo lập vi khí hậu và là nền tảng của kiến trúc thích ứng khí hậu. Hiểu về gió sẽ giúp chúng ta hiểu cách công trình vận hành; hiểu vi khí hậu sẽ giúp chúng ta hiểu cách đô thị vận hành; và khi hiểu được các mối quan hệ giữa gió, nước, cây xanh, địa hình và con người, chúng ta sẽ có khả năng xây dựng những không gian sống vừa tiết kiệm năng lượng, vừa an toàn, vừa thích ứng với biến đổi khí hậu.

ThS. Lê Tùng Lâm (Tạp chí Kinh tế Môi trường)